Home > Đam mỹ > [Chỉnh cổ] Chương 45

[Chỉnh cổ] Chương 45

Chương 45

v

“Ngươi làm sao lại biết là không thể? Ngươi dựa vào cái gì mà biết hắn sẽ không phản bội ngươi? Bởi vì hắn yêu thương ngươi sao? Cho nên mới tin tưởng hắn, đúng không? Lúc trước ta cũng yêu ngươi đó, ngươi tại sao lại không tin tưởng ta? Cho dù sự thật phơi bày trước mắt, ngươi cũng biết kia không phải là chủ ý của ta! Tại sao lúc trước ngươi không tin ta?”

“Xin lỗi.”

————————————————————————————

Thêm một lớp hóa trang đơn giản, ta thay quần áo binh lính Tây Tần, trà trộn vào giữa đoàn quân ra khỏi thành. Vừa rời khỏi đoạn đường phồn hoa của Hiên Viên hoàng đô, lập tức có người đến tiếp ứng, ta được cưỡi trên con ngựa mệnh danh Nhật hành thiên lí (một ngày đi ngàn dặm)

Không biết hôm sau, Hiên Viên Dực tỉnh rượu, biết chuyện sẽ có biểu cảm gì nhỉ? Nghĩ tới việc này, ta không khỏi lộ ra nụ cười lạnh như băng. Bất quá, chuyện đó đã không còn quan trọng. Bởi vì với một người không còn tâm, còn có chuyện gì có thể vướng bận.

Mùa xuân sẽ đến…

Ta quay đầu lại, nhìn thoáng qua lần cuối cùng nơi ta không thuộc về.

Con ngựa mũi thở phì phì, nhấc móng hí vang.

Thẳng người đón lấy cơn gió hỗn loạn ập tới, mang theo mùi cỏ xanh cùng bùn đất.

Tay áo tung bay.

Tạm biệt, vùng đất đã cho ta bao kỷ niệm khắc cốt ghi tâm, và người đã từng là người yêu.

v

Hiên Viên điện.

“Tần Liệt quả là một người phi phàm, mặc dù đã từng bại trận dưới tay chúng ta, nhưng trong tiệc rượu không cúi đầu cũng không quá phận, phong độ hiên ngang, bị đại thần chúng ta gây sự nhưng vẫn bình thản. Mặc dù trước mắt, Hiên Viên và Tây Tần ký hiệp ước hòa bình, nhưng Tây Tần căn bản vẫn là kẻ địch, bệ hạ phải đề phòng.

Sắc trời đã sáng, cả đêm qua phải ở lại trong đình tổ chức quốc yến, cùng Tần Liệt đấu chí đấu dũng (so ý chí và dũng khí), không ai nhường ai, toàn thân đều căng ra đến mức cực điểm, mà yến tiệc thì lại không thể thiếu màn uống rượu. Tần Liệt cùng Hiên Viên Dực đều là người có tửu lượng cao, hai người so đấu, uống cũng không ít. Đợi đến lúc tảng sáng, yến tiệc mới đại khái coi như kết thúc.

Tiễn (tống cho khuất mắt) Tần Liệt đi xong còn phải lâm triều.

Hiên Viên Dực cảm thấy đầu hơi đau đau. Ngay cả những thứ Thượng Quan Liên Phong nói với hắn sau khi buổi lâm triều kết thúc cũng bay từ tai này qua tai kia rồi bay đi mất, tinh thần uể oải không chịu được.

Lòng cứ không yên, hình như không phải do rượu.

Nhắm mắt, Hiên Viên Dực nhớ lại ngày yến tiệc hôm qua, Tần Liệt nét mặt sáng ngời, như là đã gặp được chuyện tốt, ngay cả lễ vật đáp lễ vô giá của Hiên Viên quốc — một viên dạ minh châu to bằng quả trứng gà cũng bị hắn từ chối nhận.

Tây Tần vốn là bại quốc, Hiên Viên tiếp nhận cống vật cũng không cần phải đáp lễ, nhưng do muốn khoe khí phách lẫn biểu diễn thực lực hùng hậu của một đại quốc, Hiên Viên mới đưa khối trân bảo này ra.

Không thể tưởng được, Tây Tần lần này lại không nể cho cái mặt.

Đám quan viên bên Hiên Viên thấy Tần Liệt không coi ai ra gì nên rất tức giận, xém chút nữa là không kiểm soát được tình cảnh trong tràng điện.

Thế mà Tần Liệt lựa ngay lúc mẫn cảm nhất cười to ra tiếng.

“Từ xưa đến nay nghe nói thực lực của Hiên Viên rất hùng hậu, bảo vật nhiều vô kể, hôm nay Đại vương xuất thủ, quả nhiên là danh bất hư truyền. Tây Tầy là bại tướng dưới tay Hiên Viên, lễ quý thế này không dám nhận, chỉ xin bệ hạ thưởng cho một viên ngọc kỳ lân, như thế là rất vui lòng rồi.”

Cả yến tiệc đều xôn xao lên, không thể tin được, Tây Tần quốc chủ tự nguyện rước lấy nhục, đổi minh châu vô giá lấy một viên ngọc kỳ lân.

Đang ở trong quốc yến, Hiên Viên Dực cũng không khó xử, liền sai người đi lấy viên ngọc kỳ lân đẹp nhất ra tặng.

Tần Liệt cầm viên ngọc kỳ lân rẻ hơn rất nhiều so với dạ minh châu, bộ mặt dương dương tự đắc yêu quý viên ngọc, làm cho Hiên Viên Dực có chút căm tức, lửa giận không biết từ đâu bò đến, nhưng phải ẩn nhẫn hạ hỏa.

May mà nhạc đệm mở đầu đã cuốn sự chú ý của mọi người nên không ai để ý lắm, rượu cùng đồ ăn ngon được bưng lên, ca múa bắt đầu diễn, trong đình tổ chức quốc yến lại một bầu không khí vui vẻ hòa thuận nhưng giả tạo.

“Bệ hạ? Bệ hạ?”

Thượng Quan Liên Phong ghé tai Hiên Viên Dực kêu.

“Bệ hạ hôm qua đã vất vả rồi, hôm nay hẳn là nên hảo hảo nghỉ ngơi.” Vẻ mặt Thượng Quan Liên Phong đầy lo lắng.

“Ta không sao… Đúng rồi, ta muốn tới chỗ Lân Nhi, ngươi không cần đi theo ta.”

“Vâng” Thượng Quan Liên Phong y mệnh lui ra.

Trong lòng Hiên Viên Dực bây giờ chính là không gạt được sự hỗn loạn ra ngoài.

Đã bao lâu rồi chưa có cảm giác lo âu thế này? Thậm chí lúc bị truy đuổi, vây chặn ở Tây Tần cũng chưa từng đánh mất sự bình tĩnh trong lòng. Hết lần này tới lần khác, bản thân cứ quay sang nhìn bộ dáng mân mê yêu thích ngọc kỳ lân không buông tay của Tần Liệt, thậm chí còn thấy hắn đưa ngọc lên môi hôn, Hiên Viên Dực thiếu chút nữa đã bóp nát chén rượu trên tay.

Gạt qua một bên những ý nghĩ không tốt trong đầu. Không quan hệ… Chỉ cần có thể nhìn thấy người kia, tuy biết rõ người kia sẽ không nói những lời yêu thương với mình, cũng không thèm nhìn mặt mình. Nhưng hắn chính là muốn đến gặp người kia, chỉ có nhìn thấy người kia, mới có thể làm cho tâm đang sóng to gió lớn bình tĩnh lại được.

Nhớ lại nụ cười thản nhiên của người kia, nhớ lại hắn từng nằm trên đùi mình, những ngón tay lạnh lẽo vuốt trán mình, nhớ lại mỗi sáng sớm hắn sẽ như con chim nhỏ, cúi xuống hôn nhẹ trên mặt mình mà mặt tỉnh như sáo.

Hiên Viên Dực biết, có rất nhiều thứ nếu mất đi sẽ không thể có được nữa, có lẽ bọn họ đã không thể quay về như trước đây.

Nhưng chỉ cần có kỷ niệm để nhớ và người kia ở bên cạnh, hắn nghĩ hắn có thể chống đỡ, tiếp tục sống.

Đẩy cửa ra, nhìn thấy bóng dáng trắng như tuyết ở trong phòng.

Hiên Viên Dực toàn thân căng thẳng.

“Lân Nhi đâu?”

“Không thể ngờ được ta và Lận Á Hiên thân hình như nhau, lại mặc quần áo của hắn vào nhưng vẫn bị ngươi liếc mắt một cái đã phát hiện.” Ly Tuyết Trữ quay người lại, khuôn mặt nhỏ nhắn lộ vẻ oán hận.

“Đừng cố vòng vo nữa, ta hỏi ngươi, Lân Nhi đâu?” Hiên Viên Dực tiến lên cầm lấy cánh tay Ly Tuyết Trữ.

“Ngươi sốt ruột? Ngươi quan tâm hắn?” Ly Tuyết Trữ gạt tay Hiên Viên Dực ra.

“Tuyết Trữ, đừng ép ta động thủ.” Thanh âm Hiên Viên Dực so với băng tuyết còn lạnh lẽo gấp nhiều lần.

“Ngươi quan tâm hắn sao? Hắn tuyệt nhiên không quan tâm đến ngươi! Ngươi đã biết hắn phản bội ngươi chưa?”

“Không thể!” Sự kiên định trong mắt Hiên Viên Dực làm cho Ly tuyết Trữ nuốt lại những lời vu tội sắp nói.

“Ngươi làm sao lại biết là không thể? Ngươi dựa vào cái gì mà biết hắn sẽ không phản bội ngươi? Bởi vì hắn yêu thương ngươi sao? Cho nên mới tin tưởng hắn, đúng không? Lúc trước ta cũng yêu ngươi đó, ngươi tại sao lại không tin tưởng ta? Cho dù sự thật phơi bày trước mắt, ngươi cũng biết kia không phải là chủ ý của ta! Tại sao lúc trước ngươi không tin ta?” Ly Tuyết Trữ phẫn hận chất vấn.

“Xin lỗi.”

“Ha — ha ha –” Ly Tuyết Trữ cười lớn, trên mặt đầy nước mắt, “Hóa ra, hóa ra ngươi đã sớm biết, đã sớm biết ta là bị bắt buộc, ngươi đã sớm dự định lợi dụng tình yêu của ta để đổi lấy sự trung lập của bộ lạc Lạp Tất Nhĩ. Ngươi vì ngôi vị hoàng đế của mình mà khiến cho ta phải cam chịu theo một người mà ta không yêu. Ngươi thật đê tiện a, Hiên Viên Dực.”

Giọng kêu to đến mức bắt đầu khàn, “Vì thế.” Ly Tuyết Trữ chỉ vào Hiên Viên Dực, “Lần trước ngươi bỏ Lận Á Hiên mà cứu ta, là do muốn trả cái tình vẫn còn nợ ta, phải không?”

Hiên Viên Dực trầm mặc không nói.

“Thật đáng giận, Hiên Viên Dực, ta thật hận chính ta… Ta vậy mà vẫn yêu ngươi… Ngươi nói cho ta biết, ta phải làm sao bây giờ… Vì ngươi tàn nhẫn lợi dụng, ta vứt bỏ tất cả, mà ta vẫn còn yêu ngươi…”

Ly Tuyết Trữ ôm chặt thắt lưng của Hiên Viên Dực.

“Nể tình cũ trước đây, ta sẽ không dụng hình với ngươi, nói cho ta biết, Lân nhi ở đâu?”

Cánh tay ôm chặt Hiên Viên Dực dần thả lỏng.

“Ngươi thế nào có thể đối với ta như thế… Hắn phản bội ngươi, đã phản bội ngươi rồi! Hắn đã sớm cùng Tần Liệt thông đồng, làm cho Tần Liệt tối qua giữ chân ngươi, còn hắn đã sớm chạy trốn dưới sự giúp đỡ của Tần Liệt, chỉ có ngươi vẫn còn là tên ngốc mù mờ, đi tin tưởng vào cái loại hồ ly xảo trá ấy!”

“Chát!” Tiếng một bạt tai, “Ngươi không được nói hắn như thế.”

Khóe miệng Ly Tuyết Trữ chảy ra chút máu, dấu tay hằn trên khuôn mặt tái nhợt đang kinh ngạc.

“Lân Nhi bị ta giam lỏng trong cung, làm thế nào liên hệ được với Tần Liệt? Huống hồ nếu hắn trà trộn vào quân tiên phong Tây Tần, chỉ cần ta hiện tại đốt lửa hiệu, cửa thành biên cảnh sẽ đóng ngay lập tức. Dù ngựa của bọn họ có chạy nhanh, cũng không dễ dàng ra khỏi phạm vi Hiên Viên!”

“Để bắt Lận Á Hiên, ngươi không ngần ngại gây chiến với Tây Tần? Ngươi đừng quên, chính tại yến hội đã đem ngọc kỳ lân tặng cho Tần Liệt, hiện tại hắn đem người đi chính là đạo lý hiển nhiên, ngươi dùng danh nghĩa gì xuất binh? Ngươi làm như vậy sẽ chỉ dẫn đến các quốc gia xung quanh Hiên Viên kết hợp lại tiến đánh thảo phạt!”

Lòng Hiên Viên Dực co rút một trận! Ngọc kỳ lân… Lân Nhi… Hóa ra, Tần Liệt và Ly Tuyết Trữ đã sớm thông đồng…

“Ta chưa bao giờ đồng ý giao người cho Tần Liệt. Lân Nhi sinh là người Hiên Viên, chết cũng là hồn của Hiên Viên ta. Ta nhất định sẽ đoạt lại hắn, dù có phải trả bất cứ giá nào.”

“Còn ngươi… Ly Tuyết Trữ, ta không giết ngươi, ngươi lập tức rời khỏi chỗ này cho ta, đừng bao giờ xuất hiện trước mặt ta nữa!”

Hiên Viên Dực giận dữ xoay người ly khai.

“Đứng lại!” Ly Tuyết Trữ thét lớn, “Đừng đi… Đi cũng vô ích…”

Thanh âm Ly Tuyết trữ gần như không thể nghe thấy, nhưng Hiên Viên Dực vẫn nghe được.

“Ngươi nói cái gì?”

“Hắn đã bị ta hạ cổ trên người… Tình ẩn… Cổ này không có cách nào giải… Hắn đã không còn yêu ngươi… Hắn không bao giờ còn yêu ai được nữa… trong đó có cả ngươi…”

“Ngươi nói cái gì!” Hiên Viên Dực bỗng nhiên quay đầu lại, túm lấy cổ áo của Ly Ttuyết Trữ.

Ly Tuyết Trữ bị túm nhấc lên áp vào tường, hai chân lơ lửng.

“Khụ…” Ly Tuyết Trữ cười nói, “Ta nói là quá muộn…… quá muộn rồi…, hắn đã không còn… yêu ngươi… Ngươi tìm hắn… cũng… khụ … vô ích…”

“Không thể, nói cho ta biết, những lời ngươi nói không phải là sự thật!”

Thoáng một khắc, Ly Tuyết Trữ có lẽ cho rằng, mình thấy được thần sắc khẩn cầu toát ra trong mắt vị bá chủ không bì được, luôn cao cao tại thượng Hiên Viên Dực kia.

Sức kéo trên cổ biến mất, Ly Tuyết Trữ cả người trượt theo tường xuống, ngã ngồi trên mặt đất thở dốc.

“Tất cả không phải là thật — Tất cả không phải là thật — mau nói cho ta biết, hắn vẫn còn yêu ta –”

Thoáng một khắc, Ly Tuyết Trữ nghĩ, Hiên Viên Dực điên rồi…

Một ngụm máu tươi theo cổ họng Hiên Viên Dực phun ra ngoài, hắn nhìn máu đỏ trên tay, đột nhiên như nổi cơn điên, chộp lấy cổ Ly Tuyết Trữ.

“Đều là ngươi… Là ngươi làm cho ta mất hắn… Là ngươi…”

Hiên Viên Dực một tay không ngừng bóp chặt, một tay tiếp tục lau đi vết máu đang chảy liên tục bên khóe miệng.

“Dừng tay…” Ly tuyết Trữ khó nhọc phát ra âm thanh, hắn biết Hiên Viên Dực đã điên rồi, nói cái gì cũng không nghe. Ly Tuyết Trữ cũng không sợ chết, nhưng nếu Hiên Viên Dực tự tay giết chết hắn, cũng sẽ bị lời nguyền cổ trên người hắn phản phệ mà chết.

Dực, tuy ngươi không yêu ta, thế nhưng, ta vẫn mong ngươi có thể sống tiếp.

Nhân lúc mắt còn chưa mất đi tiêu cự, Ly Tuyết Trữ đem vết thương trên tay chạm vào mặt Hiên Viên Dực.

Trên mặt Hiên Viên Dực có máu, có thể kích thích cổ trong người hắn, rồi cổ sẽ theo vết máu trên mặt Hiên Viên Dực chui vào trong cơ thể.

Chỉ chốc lát, tay Hiên Viên Dực dần buông lỏng, người cũng ngã xuống trên Ly Tuyết Trữ.

Ly Tuyết Trữ im lặng khóc: tình ẩn, là cổ không thể song song hạ trên người hai kẻ đang yêu nhau… Để cứu Hiên Viên Dực, hắn đã phạm vào điều cấm kỵ lớn nhất của cổ chủ… Mà phạm vào cấm kỵ của cổ chủ, cuối cùng sẽ bị cổ cắn vào tim chết, tình trạng vô cùng thê thảm…

Tình yêu rốt cuộc là thứ gì mà lại làm cho nội tâm đau đớn, không thể tự thoát ra…

v

—————————————–

Ôi~ Bi kịch bi kịch~ Bi kịch của những người trẻ tuổi~ Thật ai oán thật ai oán làm sao~ *cất giọng cải lương léo nhéo*

Đồng chí Dực đã ăn khổ, mà ăn trong tình trạng nữa tỉnh nữa điên nên… ko đã ~’ ‘~

Cuối cùng người tội nhất vẫn là bạn Trữ, uầy~

PS: Ờ… tình hình là 13 này ta đi vắng… ờ… 4 ngày sau mới về SG… ờ, báo cho các nường chuẩn bị tinh thần trước… ờ… *xách vali chạy*

Categories: Đam mỹ Tags:
  1. Marqua
    11/06/2010 at 00:07

    ATM , đứng lại aaaaaaaaaaaa~ … 4 ngày á ???

  2. 11/06/2010 at 00:20

    nooooooooo……… post 4 chương bù đê rồi hẵng chạy chứứứứứ…..*cầm chổi rượt*

  3. 11/06/2010 at 00:22

    “Ngươi đừng quên, chính tại yến hội đã đem ngọc kỳ lân tặng cho Tần Liệt, hiện tại đắn đem người đi chính là đạo lý hiển nhiên”

    ờ mà sao câu này tui hông hiểu cho lắm… ngọc kỳ lân liên quan j tới Lân Nhi nhà mềnh thế ? củng tên à O.o

    • 11/06/2010 at 01:00

      ngọc kì lân là lân nhi
      đồng âm cuối
      coi như là lân nhi
      oc
      chính thế
      oc
      ta nghĩ thế có đúng ko các nường

    • 11/06/2010 at 08:44

      Các chú quân vương nhà mình rất thích chơi trò ẩn dụ, nên hiểu ngọc kỳ lân = Lân Nhi cũng không có gì sai =____=

  4. lee
    11/06/2010 at 00:22

    nàng nhẫn tâm bỏ rơi bọn ta đến 4 NGÀY. trời ơi ta sống sao???????????????

  5. lee
    11/06/2010 at 00:42

    ta hận tên Dực. ta căm họ Hiên Viên. tàn ác. 1 kẻ vì hắn mà tình nguyện cam chịu cái tâm lạnh lẽo vĩnh viễn cô đơn, 1 kẻ bị hắn đem ra làm vật hy sinh, cuối cùng lựa chọn cái chết đau đớn nhất cũng là vì cứu hắn. 2 ng` dc hắn yêu là vậy sao. rút cuộc hắn chỉ là yêu bản thân hắn.

    trữ nhi thật sự là 1 kẻ đáng thương. tâm ko tịnh, tình ko viên (tiền ko có =))

  6. minh tranh
    11/06/2010 at 00:45

    u qua ac… muon gay khung bo ah…hiz…troi oi, sao lai nhu vay. tui chua bao gio thich Chu nhi nhung gio sao muon om hon be qua ah….so kho…thanks ban dich nha.

  7. Elios
    11/06/2010 at 00:57

    hiện tại đắn đem người đi chính là đạo lý hiển nhiên -> hắn
    Tất cả không khải là thật -> phải

  8. cat
    11/06/2010 at 09:56

    Tội nghiệp Ly Tuyết Trữ quá.

  9. 11/06/2010 at 12:39

    Căn bản em Trữ ko phải là tuyến nv chính , đành phải chịu đau khổ mà chết sớm cho nó nhẹ nợ , sống lâu hơn là còn khổ nữa =))
    a~ Lân lân đã rơi vào tay đồng chí Tần Liệt , chuyện ji xẽ xảy ra =)) [ nội cung bên Tây Tần có nổi giông bão không nhỉ =)) ]

  10. Gió Nam
    11/06/2010 at 16:11

    Ta biết ngay mà!
    Oa oa oa oa, ta biết ngay mà!
    Trữ nhi!
    Ta biết mà, cưng mệnh khổ số khổ, muốn về với tỷ cũng ko đc r!
    Ta hận ah~
    Sao lại tuyệt đuờng sống của em nó như thế ?
    Sao đến cuối cùng chỉ có mình Trữ nhi của ta phải khổ như thế?
    Ta ko cam tâm ah ~~~
    Trữ nhi, cưng sống khôn thác thiêng xuyên ko về đây với tỷ, tỷ hứa sẽ ko đối xử với cưng như thằng !@#$% kia đâu ah ~~~

    Ố dè, thế nà 2 bạn kia đã tuyệt tình với nhau! Ờ, cho khổ 1 thời gian đi đền bù cho Trữ nhi của ta ~

  11. vân nguyệt
    11/06/2010 at 21:19

    trữ nhi ơi trữ nhi,*nước mắt lã chã rơi*,ta xin lỗi vì ngay từ khi em xuất hiên đã rủa em,ta xin lỗi vì đã mắng em là hồ ly tinh ,ta xin lỗi vì đã thầm mong em chít đi cho rảng nợ.Cho ta xin lỗi ngaaaaaaaa
    hu hu hu,trữ nhi ,em thiệt là đáng thương mà ,tại sao tại sao em lại đi yêu tên dực vô -tâm -tàn -nhẫn đó kia chứ ,tại sao lại cao cả đến như vây đã biết hắn không yêu mình mà cuối cùng vẫn chỉ nghỉ cho mình hắn kia chứ
    haiz,trữ nhi ơi ,mong em sớm siêu thoát
    một phút mặc niệm cho trữ nhi ,một người đã anh dũng hi sinh trong cuộc tình tay ba đầy sóng gió
    và quay trở lại với thực tế ,tỷ ơi tỷ nói seo!!!tỷ đi đến tận 4 ngày á…tời ơi đang khúc gây cấn mà tỷ tỷ
    nhưng mà thui nếu tỷ có việc bân thì tạm chấp nhận ,nhưng mà có post bù hông vây tỳ

  12. nekosuiyou
    21/06/2010 at 14:11

    *Vỗ tay* Lại xuất hiện một chú phun máu vì tình nữa XD XD XD

  13. Gwen
    22/06/2010 at 03:26

    Đời này kiếp này anh Dực không trả hết nợ cho Trữ nhi được đâu *khóc*

  14. mars
    09/07/2010 at 05:47

    hỏi thế gian tình ái là chi mà đôi lứa thề nguyền sống chết . . . . .

  15. 12/10/2010 at 19:02

    Troi` sao toi qua’ zay T.T Tru~ nhi cung~ rat’ toi ma` Lan nhi cung~ rat’ toi oaoaoao

  16. tomatako
    29/06/2011 at 12:37

    đau lòng nhưng ta lựa chọn của Lân Nhi ko sai

  17. 06/07/2011 at 19:02

    ta hựn, sao Dực ko tuyệt tình thêm chút để dứt thèng Trữ ra thỳ sớm đã chẳng có việc j`
    cứ thik lằng nhằng cơ, h thỳ cho chết
    chưa bao h ta hựn 1 thèng công nào như thèng công này x-(

  18. 22/04/2012 at 23:01

    *túm cổ xách lên* Hảo cho một Ly Tuyết Trữ điên rồ. Cái kết viên mãn cho ngươi.
    *ném người, tung vạt áo, bay đi*
    Vèo…
    *lướt qua* cưỡng hôn chủ nhà.
    Xách dép chạy!

  19. Phong Linh
    02/09/2013 at 23:04

    * đang ăn na* * bước qua chỗ Hiên Viên Dực* tặng ngươi hột na nè.
    * cười khinh bỉ * chừa đi nhé.

  1. 10/03/2012 at 21:57

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: