Home > Đam mỹ > [SCI] Vụ án thứ nhất – Chương 12

[SCI] Vụ án thứ nhất – Chương 12

Kẻ giết người theo số

Khoa tâm lý đại học C

v

Trong lúc Triển Chiêu đang tiêu hóa lời nói thì trên đầu truyền đến những tiếng thét chói tai rung trời với đề-xi-ben cực cao, Triển Chiêu hoảng hồn, theo bản năng ngước lên — thấy trước mặt là cảnh toàn bộ sinh viên nữ trên lầu đang chen chúc trước cửa sổ, vẻ mặt lộ ra hưng phấn, nhìn anh cùng Bạch Ngọc Đường đứng bên dưới.

“Thầy ơi… Bạn trai thầy đẹp trai quá nha…”

————————————————-

Ăn cơm trưa xong, Bạch Ngọc Đường lái ô tô chở Triển Chiêu đến cổng Bắc đại học C.

Hai người xuống xe, Bạch Ngọc Đường xem xét khu vực xung quanh cổng Bắc.

“Này! Chuột, tôi lên lớp, cậu muốn làm gì thì làm!” Triển Chiêu cầm giáo án, chỉ muốn chực chạy vào trong.

“Đợi đã!” Bạch Ngọc Đường giữ chặt anh, “Tôi đi vào cùng cậu!”

Hoảng!

“Cậu muốn làm gì?”

Bạch Ngọc Đường nở nụ cười vô tội: “Cậu dạy môn tâm lý học tội phạm phải không? Tôi lại là thần thám, coi như cũng có thể đến giúp giảng bài đi.”

Triển Chiêu liếc mắt nhìn anh: “Cậu nghi ngờ sinh viên của tôi?”

“Hờ hờ…” Bạch Ngọc Đường chỉ cười không nói, một tay quàng qua bả vai Triển Chiêu, cùng anh vào trong trường, “Nói chung thì những nhân vật thoạt nhìn càng không giống hung thủ, thì hắn mới chính là hung thủ thật sự!”

“Lại là trực giác của cậu? Cảnh sát mấy cậu không phải mở miệng là đòi chứng cớ sao? Tôi theo chủ nghĩa khoa học, không như mấy cuốn tiểu thuyết trinh thám đâu!” Nói xong, liên chụp lấy tay Bạch Ngọc Đường, “Bỏ móng ra!”(*)

Bạch Ngọc Đường cùng Triển Chiêu nháo với nhau từ nhỏ đã quen, thành ra không cảm thấy gì kỳ lạ, nhưng trong mắt người khác, hai người cù cưa với nhau, Bạch Ngọc Đường cười hì hì, Triển Chiêu thì trừng mắt nhìn…

“Tiến sĩ Triển!”

Phía sau hai người đột nhiên vang lên thanh âm, “Thầy có cần giúp gì không?”

Triển Chiêu cùng Bạch Ngọc Đường quay đầu lại, một sinh viên nam đeo kính, dáng vẻ nhã nhặn đang ôm sách đứng phía sau họ, vẻ mặt cảnh giác nhìn Bạch Ngọc Đường.

Bạch Ngọc Đường chỉ cười như không có chuyện gì.

Triển Chiêu thấy sinh viên Lí Phi Phàm học khoa tâm lý, vội vàng xua tay giải thích: “Ấy… không phải đâu, đây là bạn của thầy.”

“A…” Lí Phi Phàm gật đầu, nhưng vẫn hoài nghi nhìn Bạch Ngọc Đường, sau đó đi hướng lớp học.

“Sinh viên của cậu?” Bạch Ngọc Đường nhìn Lí Phi Phàm bước nhanh rời đi, hỏi Triển Chiêu.

“Ừ.” Triển Chiêu gật đầu, “Cậu ta tên Lí Phi Phàm,  lớp trưởng của lớp tâm lý học, thành tích học tập rất tốt, năm trước lấy được học bổng toàn phần của trường.

“……” Bạch Ngọc Đường gật đầu ngờ ngợ.

“Sao? Cậu ta có vấn đề?” Triển Chiêu hỏi.

“Ha hả.” Bạch Ngọc Đường cười cười, nói vào tai Triển Chiêu: “Cậu nhóc đã quan sát chúng ta từ lúc xuống xe, đứng nhìn có khi đến mười phút, chắc chắn đã sớm biết chúng ta đi cùng nhau tới đây nhỉ?”

“……!……” Triển Chiêu kinh ngạc nhìn chằm chằm Bạch Ngọc Đường, “Thật sao?”

Bạch Ngọc Đường nhún vai: “Trừ cậu nhóc ra thì vẫn còn nhiều người bên ngoài thấy chúng ta.”

“……?……”

Trong lúc Triển Chiêu đang tiêu hóa lời nói thì trên đầu truyền đến những tiếng thét chói tai rung trời với đề-xi-ben cực cao, Triển Chiêu hoảng hồn, theo bản năng ngước lên — thấy trước mặt là cảnh toàn bộ sinh viên nữ trên lầu đang chen chúc trước cửa sổ, vẻ mặt lộ ra hưng phấn, nhìn anh cùng Bạch Ngọc Đường đứng bên dưới.

Người ta nói một phụ nữ bằng hai trăm con vịt, theo tính chất bắc cầu, tòa nhà này ít nhất cũng phải có hơn triệu con vịt, cùng thét ríu rít truyền tin cho nhau, làm cho mọi người dưới sân trường đều chú ý chỗ này…

“Thầy ơi… Bạn trai thầy đẹp trai quá nha…”

Sau khi nghe ra đám nữ sinh khoa tâm lý đang la hét cái gì, Triển Chiêu giận đến mức mặt mũi trắng bệch, mà khốn nạn ở chỗ, Bạch Ngọc Đường đứng bên cạnh còn tháo kính mát ra, ngẩng đầu lên, ban cho đám nữ sinh trên lầu một nụ cười mê người…

“A!!!” Đề-xi-ben của tiếng thét lần này tăng gấp hai.

Triển Chiêu kéo Bạch Ngọc Đường đang đứng hưởng thụ vào thẳng trong tòa nhà khoa tâm lý.

“Ha ha…” Vào trong nhà, Bạch Ngọc Đường lăn ra cười, “Tiểu Miêu, sinh viên của cậu thật kinh thế hãi tục!”

“Im mồm!” Mặt mày Triển Chiêu đỏ bừng: “Chuột bạch! Cậu cút ra ngoài cho tôi! Cậu muốn tôi sau này làm thế nào mà vào trường hả??”

“Ha ha… Đã bảo mấy cái lớp này cậu đừng dạy nữa.” Nhớ lại lại cảm thấy muốn cười, Bạch Ngọc Đường lại cười đến không thở được, “Đám nữ sinh này so với bệnh nhân của của chúng ta thật dọa người…”

Triển Chiêu không thèm tranh cãi nữa, đang muốn thò tay lôi súng ra thì phía sau vang lên một tiếng quát lớn nghiêm túc và lạnh như băng: “Tiến sĩ Triển!”

Vừa nghe thanh âm hai mày đã bất giác nhíu lại, Triển Chiêu quay đầu, quả nhiên là có hai người đứng ở phía sau.

“Giáo sư Hứa, tiến sĩ Trương.” Triển Chiêu gượng gạo chào hỏi hai người.

Bạch Ngọc Đường đứng một bên nhìn hai người kia, thấy giáo sư Hứa là một người đàn ông nhỏ, hơn năm mươi tuổi, đầu hói, vẻ mặt chính hiệu người nghiên cứu học vấn. Sau cặp kính cận dày cồ là đôi mắt nhỏ hung dữ nhìn chằm chằm Triển Chiêu, khuôn mặt dài và gầy đầy vẻ không hài lòng.

Người kia trẻ hơn một chút, đây chắc là tiến sĩ Trương, hơn bốn mươi tuổi, mặt búp bê, nhìn cũng rất dễ chịu, thấy Triển Chiêu chào hỏi thì ông ta cũng vội vã cười lại: “Tiến sĩ Triển”, chào xong cũng quay ra gật đầu với Bạch Ngọc Đường một cái.

“Tiến sĩ Triển chắc sẽ không quên đây là chỗ nào phải không?” Giáo sư Hứa vừa mở miệng đã thấy không tốt.

Triển Chiêu sắc mặt có chút không tự nhiên cười cười, không đáp lời, nhưng Bạch Ngọc Đường thì sắc mặt thay đổi.

Tiến sĩ Trương đứng sau giáo sư Hứa vội lên tiếng: “Tiến sĩ Triển, lớp của cậu hình như sắp bắt đầu rồi đó.”

“Đúng vậy.” Triển Chiêu vừa chuồn đi vừa bỏ lại một câu “Gặp lại sau”, thế nhưng giáo sư Hứa lại không chịu bỏ qua. Ông ta cố ý nói thêm: “Làm thầy giáo vừa phải có kiến thức, vừa phải có đạo đức, đừng ở trong một nơi thiêng liêng như lớp học mà làm loại sự tình đáng hổ thẹn!”

Triển Chiêu định kéo Bạch Ngọc Đường mặt đang không tốt đi chỗ khác, nghe xong mấy câu của giáo sư Hứa, lập tức đứng lại. Tính tình Triển Chiêu dù thế nào cũng ôn hòa, nhưng nghe đến những lời khinh thường thế này cũng không chịu được.

Vừa định phản bác vài câu, lại nghe Bạch Ngọc Đường bên cạnh hỏi giáo sư Hứa: “Giáo sư, ông nói ‘sự tình đáng hổ thẹn’ cụ thể là sự tình gì ạ?”

Giáo sư Hứa sửng sốt.

Bạch Ngọc Đường ngay sau đó lại nói, “Không biết có phải là chỉ cái này không?” Nói rồi ôm lấy Triển Chiêu đang đứng ngốc ở một bên, cúi đầu hôn một cái.

Giữa những tiếng la hét kích động long trời lở đất của các nữ sinh, nụ hôn nồng nhiệt đáp ứng đủ tiêu chuẩn của Bạch Ngọc Đường đã thành công làm giáo sư Hứa bị tăng huyết áp,  bệnh tim cũng tái phát theo…

v

——————————————

(*) Móng này không phải móng tay đâu, chính xác thì QT dịch là móng động vật

—————–

Ờm… lap-kun nhà tớ đã bị cháy card màn hình… data bên trong chắc ko vấn đề gì nhưng chẳng thể nào lấy ra dc… hiện chưa có tiền để sửa… *khóc sướt mướt*

Categories: Đam mỹ Tags:
  1. shangxinzhisi
    08/08/2010 at 13:14

    “Giữa những tiếng la hét kích động long trời lở đất của các nữ sinh, nụ hôn nồng nhiệt đáp ứng đủ tiêu chuẩn của Bạch Ngọc Đường đã thành công làm giáo sư Hứa bị tăng huyết áp, bệnh tim cũng tái phát theo…”
    trời ạ~~~, fan gơ cùng nv ‘phản diện’~~~~~, hahahaha, lần này có tem nhé~~~`

  2. minhdi
    08/08/2010 at 13:15

    tem~~~
    chờ mãi mới có chương mới.
    *nhìn lên, chỉ chỉ* hôn~~hôn nhau kìa~~ *tưởng tượng* *máu mũi chảy ròng ròng*

    • minhdi
      11/08/2010 at 20:08

      ôi hụp tem òi :((

  3. an
    08/08/2010 at 21:11

    anh Chuột gê wá nha, lợi dụng thời cơ kìa >o<
    ước gì tớ ở ngay đó mà có máy chụp hình nữa kaka
    chương mới rất hay, thanks ^^

  4. duo_Noa
    09/08/2010 at 18:42

    [Tiểu Anh] ah~~~~ bạn kũg mún dòm!!! Bạn cũg muốn xem pạn chuột kảj pjên lồng làn hà nộj thành nồng nàn tình ta ah~ muốn xem pạn mèo đớ đờ đơ đứng hình nữa!!!!

  5. 15/08/2010 at 18:15

    không đỡ đươc phản hồi nhiều dữ 0_0

  6. Hango
    16/08/2010 at 05:04

    hôn rồi, hôn rồi, thật kích động, thật ngoạn mục…

  7. lishrayder
    10/12/2010 at 15:26

    chết mình =))
    mình xì qué còn khổ hơn ông giáo sư bị tăng xông =))

  8. Hàn Tiểu Mi's blog
    03/02/2011 at 05:58

    hay nha hay nha =]], đang trong tình cảnh … (gọi là rắc rối vì vụ án vì blah blah đi=.=) mà hai bạn chẻ chúng taz lại như không như thế nhỡ =]], mà bạn chuột sao mà lại có gan hổ thế kia =]]
    *ngất*
    thanks nường <3
    *tiếp tục ngất*

  9. shishura
    06/02/2011 at 13:34

    Anh Thử ơi…anh đsung là biết tận dụng mọi cơ hội có thể để ăn đậu hủ của người khác mà…mà sao chỉ có hôn không thế??? =))

  10. Anh tran
    26/02/2012 at 07:55

    Ahhhh chuột đại ca thật đáng yêu quá đi. Anh chắc tia bé mèo từ hồi nhỏ rồi quá. Và sức mạnh của hũ nữ cũng thật là lợi hại ah XD

  1. 20/05/2014 at 11:45

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: